Kể lại một kỷ niệm về gia đình thân yêu

Kể lại một kỷ niệm về gia đình thân yêu

Vầng trăng quê dịu dàng lấp ló sau lũy tre làng. Nó phóng khoáng ban phát cho đất trời một màu vàng rực rờ, lung linh và tinh khiết nhất của mình. Để rồi nguồn sáng dịu ngọt ấy còn vương mãi trong buổi tối thứ bảy - một buổi tối giản dị, đầm ấm không khí gia đình. Ánh sáng của trăng, ánh sáng của ngọn đèn nê - ông đan xen, quyện hòa lẫn nhau càng làm rạng rỡ thêm bao khuôn mặt của những người thân trong gia đình. Tối thứ bảy thường là tối đông vui nhất trong gia đình sau một tuần lễ làm việc mệt nhọc. Chỉ có tối thứ bảy, mọi người mới có đủ thời gian để nhìn lại công việc tuần qua, để quây quần bên nhau, trò chuyện trong sự rảnh rang không vướng bận.

Tưởng tượng và kể lại một cuộc trò chuyện với thiên nhiên quanh mình

Tưởng tượng và kể lại một cuộc trò chuyện với thiên nhiên quanh mình

Loài vật trong các câu chuyện đời xưa đều nói chuyện được với người. Chúng có những tiếng nói riêng qua ánh mắt, hành động, em hiểu được phần nào những lời ấy. Buổi trưa hè nóng bức oi ả, những cơn gió nhẹ thổi qua chỉ làm những chiếc lá lao xao, chứ không thể làm dịu lại được cái nóng đó. Em đang ngồi đọc báo, thì một chú mèo mướp lao về phía em, dáng không bình thường. Đằng sau có tiếng “Gừ gừ” và đôi mắt long lên của chú chó nhà bên như muốn nói: - Hãy coi chừng đấy!

Hãy tưởng tượng cuộc đọ sức của Sơn Tinh và Thuỷ Tinh trong điều kiện ngày nay với máy xúc, máy ủi, xi măng cốt thép, máy bay trực thăng, điện thoại di động

Hãy tưởng tượng cuộc đọ sức của Sơn Tinh và Thuỷ Tinh trong điều kiện ngày nay với máy xúc, máy ủi, xi măng cốt thép, máy bay trực thăng, điện thoại di động

Sơn Tinh đang dự cuộc họp nghe báo cáo về những hậu quả cũng như thiệt hại do cơn lũ gây ra thì có tin cấp báo: "Báo cáo Sơn thần, một phần của đoạn đê xung yếu ngăn nước tràn vào thành phố đã bị vỡ, đề nghị ngài về ngay ạ". Thế là cơn lũ lại tràn về, dòng nước của Thủy Tinh. Sự quyết tâm gây lũ lụt của Thủy Tinh và ý chí quyết không đế lũ lụt gây thiệt hại cho nhân dân của Sơn Tinh lại tạo nên trận chiến. Qua mấy ngàn năm phát triển, ngày nay họ đọ sức với nhau bằng máy xúc, máy ủi, xi măng cốt thép, máy bay trực thăng, điện thoại di động...

Do một lỗi lầm nào đó mà em bị phạt phải biến thành một con cá vàng trong thời hạn 3 ngày. Trong 3 ngày đó, em đã gặp những điều thú vị và nguy hiểm gì? Tại sao em mong trở lại thành người?

Do một lỗi lầm nào đó mà em bị phạt phải biến thành một con cá vàng trong thời hạn 3 ngày. Trong 3 ngày đó, em đã gặp những điều thú vị và nguy hiểm gì? Tại sao em mong trở lại thành người?

"Xoảng!" - Chiếc lọ hoa rơi khỏi tay tôi, vỡ tan. Bố hoảng hốt chạy vào: "Có chuyện gì vậy con?". Mặt tôi tái mét, chả là cái bình này bố tôi quý lắm. Đang không biết nói sao thì con Miu đi qua tôi đổ ngay cho nó làm vỡ. Thế là con mèo nhỏ không được ăn cơm tối, ánh mắt nó như trách tôi: "Cô chủ! Sao lại đổ lỗi cho Miu?". Nhưng tôi lơ đi, về giường ngủ. Đột nhiên, một thứ ánh sáng kỳ ảo xuất hiện, một ông lão có bộ râu trắng dài, cầm cây gậy lóng lánh bước tới: "Con đã làm một điều sai trái! Con sẽ phải biến thành cá vàng trong ba ngày" - Nói rồi ông vung gậy biến mất. Tôi lo lắng nhìn lại, tay, chân vẫn còn đủ cả, vậy là tôi yên chí di ngủ vì nghĩ rằng đó chỉ là một giấc mơ.

Bướm và Ong gặp nhau trong rừng cây, cùng nhau đối thoại về cách sống ở đời. Em hãy kể lại cuộc đối thoại đó theo tưởng tượng của em

Bướm và Ong gặp nhau trong rừng cây, cùng nhau đối thoại về cách sống ở đời. Em hãy kể lại cuộc đối thoại đó theo tưởng tượng của em

A. MỞ BÀI Giới thiệu nhân vật và hoàn cảnh. + Trong khu vườn rậm. + Bướm nhởn nhơ trên những bông hoa. + Bướm nhìn thấy Ong đang mải mê hút mật. B. THÂN BÀI Phát triển câu chuyện: - Bướm thắc mắc với Ong tại sao cứ bận rộn mà không thảnh thơi như Bướm? - Ong đáp vội vàng cho rằng lao động là cần thiết. Rồi có ngày Bướm phải hiểu điều đó. - Bướm cho rằng ở đời có cánh bay là để nhởn nhơ. Làm việc chỉ mệt mỏi. Chi bằng mang quần áo đẹp đi chơi. - Ong cho Bướm biết con người ca ngợi và phê phán Bướm. - Bướm cho xã hội loài Ong là xã hội gò bó. Cuộc sống như vậy rất chán.

Hãy kể một câu chuyện tưởng tượng về bông hoa nhỏ

Hãy kể một câu chuyện tưởng tượng về bông hoa nhỏ

A. MỞ BÀI (Giới thiệu nhân vật và hoàn cảnh) + Trong vườn rộng bao la. + Có bông hoa trắng tỏa hương. Nó là Dạ Lý Hương. B. THÂN BÀI (Phát triển câu chuyện). Dạ Lý Hương khoe sắc và thật dễ thương. Ong Bướm đến với nó. Một chú Bướm thắc mắc sao hoa luôn tỏa hương ngào ngạt? Vì sinh ra Hoa đã như vậy như còn một lý do nữa là Hoa rất mến cô học trò nhỏ bởi vì cô hay lấy hoa ép vào tập vở. C. KẾT BÀI + Lúc nào Dạ Lý Hương cũng tỏa hương. + Ai cũng yêu mùi hương của chị ấy.

Hãy tưởng tượng và kể lại cuộc trò chuyện tâm sự giữa các đồ dùng học tập

Hãy tưởng tượng và kể lại cuộc trò chuyện tâm sự giữa các đồ dùng học tập

Tính tôi rất cẩu thả nên tôi thường xuyên bị bố mẹ mắng vì tội góc học tập không gọn gàng, ngăn nắp; đã thế lại hay làm hỏng, làm mất sách vở và đồ dùng học tập. Mỗi khi thấy tôi chui vào gầm giường, gầm bàn để tìm đồ dùng học tập là đứa em trai tôi lại trêu: "Chị phải đăng tin tìm trẻ lạc thôi!". Một đêm, tôi tỉnh giấc và nghe có tiếng nói chuyện rì rầm. Tôi như không tin vào tai mình, dường như chúng đang bàn tán về tôi. Tôi nhắm mắt, nằm im không cựa mình và dỏng tai lên nghe. Đầu tiên là tiếng nói rất nhỏ, giọng đầy than thở: "Cô chủ chẳng bao giờ biết thương xót tôi.

Em hãy đóng vai đôi mắt của một người học trò chăm ngoan (hoặc ham chơi) để kể chuyện về mình

Em hãy đóng vai đôi mắt của một người học trò chăm ngoan (hoặc ham chơi) để kể chuyện về mình

Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn của con người, là nơi để con người nhìn nhận cuộc sống. Sẽ ra sao nếu con người không có đôi mắt? Có lẽ đó là điều không may mắn nhất của cuộc đời. Làm một đôi mắt đã là hạnh phúc nhưng được là đôi mắt của cậu học trò chăm ngoan thì với tôi không còn gì trọn vẹn hơn nữa. Từ khi cất tiếng khóc chào đời ai cũng khen cậu bé có đôi mắt sao mà đẹp và sáng thế. Đôi mắt tròn, lúc nào cũng mở to đen láy, dường như nhìn vào đôi mắt ấy soi sáng được tất cả. Những lời khen ấy càng khiến tôi hãnh diện hơn.

Sau một buổi học, một chiếc bàn bị gãy chân, than phiền với một chiếc ghế hỏng. Em tưởng tượng và kể lại câu chuyện đó

Sau một buổi học, một chiếc bàn bị gãy chân, than phiền với một chiếc ghế hỏng. Em tưởng tượng và kể  lại câu chuyện đó

Bác Ghế ơi! Em đang đóng nốt cánh cửa cuối cùng, chợt có một giọng khàn khàn cất lên từ cuối phòng học. Em dừng lại lắng nghe. Bác Ghế ơi! Bác còn thức hay ngủ rồi đó? Giọng nói đó lại vang lên. Một giọng nói ngái ngủ trả lời: Tôi đây! Có chuyện gì thế hả Bàn? Bác Bàn nhìn ra xa, ngẫm nghĩ, rồi bằng một giọng buồn buồn bắt đầu kể: Như bác đã biết đấy. Tôi với bác cùng ra đời một lúc lại họ hàng với nhau. Dạo ấy... giọng bác Bàn trầm xuống. Học sinh trường này không có bàn ghế ngồi học.

Cuộc đời giọt nước là những cuộc phiêu lưu kỳ thú. Em hãy kể lại những cuộc phiêu lưu ấy

Cuộc đời giọt nước là những cuộc phiêu lưu kỳ thú. Em hãy kể lại những cuộc phiêu lưu ấy

Tôi vốn được sinh ra từ biển cả. Cuộc đời tôi gắn liền với nhừng cuộc phiêu lưu thật dễ thương và kỳ thú. Mẹ tôi, người có nước da xanh lơ màu trời, luôn vỗ về, âu yếm tôi. Ngày ngày, tôi theo mẹ đi khắp đó đây, lúc thì nhảy lăn tăn nô đùa với những chị rong biển dịu dàng, lúc thì trò chuyện với các chàng san hô tráng trẻo... Thế rồi một hôm, tôi cảm thấy nóng bức và trong chốc lát, ông Mặt trời đã hút tôi lên cao. Tôi được gió đưa đi khắp nơi, từ những rặng núi cao đến cánh đồng lúa chín như tấm thảm vàng. Nhưng hoàng hôn đã buông xuống, mọi vật quanh tôi chìm dần trong giấc ngủ, tôi thấy nhớ mẹ, nhớ nhà và, ôi chao!